Hỏi Lòng

Dân tộc ta mắc nợ gì với đảng?
Cái đảng búa liềm khốn khiếp sài lang
Ngót trăm năm phải chịu ách hung tàn
Đày đọa mãi, chết dần bao mộng ước

Có phải chăng vì cha ông ngày trước?
Trong tiến trình lấn chiếm xuống phương Nam
Diệt quốc gia, tuyệt chũng giống dân Chàm
Nên con cháu ngay nay đành quả báo

Có phải chăng vì tên Hồ đại cáo
Một giống chồn Pác bó đã thành tinh
Nằm trong hang xác ướp tại Ba đình
Nguyền rủa mãi khiến nước nhà mạt vận

Có phải chăng vì dân ta lầm lẫn?
Tưởng búa liềm là cứu cánh tự do
Tưởng sao máu là vì sao giải hạn
Nên giống nòi chìm địa ngục lệ nô.

Lời Vườn Rau Lộc Hưng

Đảng có ngon thì vào Tân sơn Nhất
Đuổi mấy thằng tướng tá quá tham lam
Cậy thế mình công cướp cạn Miền Nam
Rồi cướp cả sân bay làm kinh tế

Đảng có giỏi thì ra ngoài Hà Tỉnh
Đuổi mấy thằng Tàu khựa Phọt mo sa
Đang phóng tay đầu độc nước dân ta
Biến duyên hải Miền Trung thành biển chết

Đảng có ngon thì ra ngoài miền Bắc
Dẹp cái thây ma xó cáo hồ Minh
Đang vễnh râu trâng tráo giữa Ba Đình
Trả đất lại cho người dân Hà Nội

Đảng có giỏi tấn công thằng cướp nước
Đuổi giặc Tàu chiếm đoạt lại hai Sa
Lấy Nam Quan, đem Bản Giốc về nhà
Thu toàn bộ đất đai về Tổ Quốc

Nhưng đảng chỉ giỏi nghề chuyên cướp bóc
Đảng chỉ ngon nghề hiếp đáp dân đen
Ôi Đảng “quang vinh” khốn khiếp đê hèn!
Sao dân Việt mãi âm thầm nhịn nhục?

Tìm Người Yêu Dấu

Tôi bước chân theo tiếng của lòng
Nhớ Người- Ôi nỗi nhớ mênh mông!
Buổi chiều dát nắng vàng con phố
U uất đìu hiu trên bến sông

Tôi trở về đây thăm chốn xưa
Phố già thân ái mấy cho vừa
Mười năm xa cách ai còn mất?
Đã thoáng qua rồi- giấc ngủ trưa

Tôi vẫn không quên nổi một Người
Áo hoàng hoa thắm, nét môi tươi
Tóc thơm mùi lúa, da màu nắng
Tôi đã yêu hơn cả cuộc đời

Người đã mất rồi, tôi đã quên?
Một mùa Xuân hận tháng Tư đen
Vẫn đi tìm lại Người yêu dấu
Để hiến dâng Em hết nỗi niềm.

Việt Nam Có Gì Để Nói?

Việt Nam ngày nay có gì để nói?
Chiếc cúp ao làng về môn bóng đá
Cả nước lên đồng “đi bão” mừng công
Cháu ngoan bác Hồ cởi truồng giữa phố

Việt Nam ngày nay có gì để nói?
Một đàn cừu non và bầy chó sói
Cừu non suốt ngày chỉ biết vui chơi
Chó sói kẹp đầu nhai xương roi rói

Việt Nam ngày nay có gì để nói?
Đảng Hồ trở thành đảng cướp rừng xanh
Phía trên góc chéo lưỡi liềm cán búa
Là cái sọ người nham nhở nhăn răng

Việt Nam ngày nay có gì để nói?
Đoàn đảng đua nhau vét chuyến tàu khuya
Trước khi đem nước hầu dâng Hán chúa
Dân tộc vùi đời cốc rượu li bia.

Đảng Đĩ

Chủ nghĩa búa liềm đi vào tuyệt lộ
Dân tộc Lạc Hồng rơi theo xuông hố
Nòi giống anh hùng bất khuất trời đông
Một phút lỡ lầm nghìn năm đô hộ

Nghìn năm đô hộ dưới ách chệt Hoa
Tàu phù ngày nay khôn hơn ông cha
Không dùng đạo binh viễn chinh Trương Phụ
Mà xài Vẹm gian phản nước hại nhà

Phản nước hại nhà còn ai hơn đảng
Cái đảng ma cô đĩ điếm bạo tàn
Điếm đĩ đời thường bán trôn nuôi miệng
Đảng đĩ thời Hồ bán nước vinh thân.

Vượn Trồng Người

Có con vượn già Pac Bó
Nổi cơn tính chuyện trồng người
Lìa đàn trốn qua Xô Viết
Học nghề chúa đảng đười ươi

Chúa đảng một trùm quốc tế
Hổn danh bạo chúa Lê nin
Thờ chằng Ân dzên Các mác
Chuyên nghề điều khiển âm binh

Vượn già được thầy chỉ giáo
Bao nhiêu quỉ quái ma đầu
Đồng thời sai đi khuynh đảo
Tại vùng Đông Nam Á Châu

Đến ngày ra trường mãn khóa
Vượn già được cấp ban khen
Một cờ lưỡi liềm cán búa
Một tờ Cộng Sản văn bằng

Vượn già mang chúng về xứ
Theo như chỉ dẫn “trồng người”
Gieo những hạt mầm chủ nghĩa
Lên miền đất nước xinh tươi

Hạt mầm lớn theo năm tháng
Nuôi bằng xương máu nhân dân
Bón bằng gian manh thù hận
Thành những người vượn vô tâm

Ấy là “những con người mới”
Không hồn, không óc, không tim
Chỉ có lòng tham không đáy
Vận hành bằng thuyết Lê nin

“Người mới” không có gia đình
“Người mới” không có tổ quốc
“Người mới” không có tâm tình
“Người mới” chỉ là cái xác

Những cái xác người chôm chĩa
Suốt đời hát quốc tế ca
“Của cải trên trời dưới đất
Cuối cùng thuộc hết về ta”

Ngày nay nhìn lại đất nước
Vượn già như đã thành công
Người mới xã hội chủ nghĩa
Hoành hành khắp nẻo non sông.

Ba Nỗi Tự Hào

Việt Nam nước tôi tự hào đã có!
Hang ổ Ba Đình thờ con ma xó
Ngọn cờ liềm búa gieo rắc tai ương
Tượng đài Lê nin tên trùm quỉ đỏ

Việt Nam nước tôi tự hào đang có!
Chủ nghĩa vong nô chìm dần xuống hố
Tội đồ Vẹm phỉ bán đứng non sông
Trai gái liên hoan cởi truồng giữa phố

Việt Nam nước tôi tự hào sẽ có!
Giống nòi Rồng Tiên đi vào tuyệt lộ
Tổ quốc anh hùng Bắc thuộc nghìn năm
Dân tộc yếu hèn cam tâm kiếp số.

Bài Thơ Đầu Năm

bài đăng lại

Sáng nay thức dậy không còn nghe chim hót
Tiếng chim Vàng Anh báo thức mỗi ngày
Có phải giông bão đêm qua làm chim đã chết
Hay chim giận hờn vì ta cứ mãi mê say.

Sau những mưa gió lê thê, sáng nay trời nắng ấm
Mùa xuân đã trở về trên mảnh đất dung thân
Nhưng mùa xuân không đến với cõi lòng ta buốt giá
Ba mươi mấy năm qua chưa biết Tết một lần.

Từ chốn lao lung cho đến miền đất hứa
Cả một vùng trời buốt giá mênh mông
Vũ trụ vận hành chỉ một mùa đông
Khô héo con tim, bầm gan, lệ ứa.

Làm sao ta có thể quên những năm đầy máu lửa?
Mẹ Việt Nam tủi hờn, chua xót, với đàn con
Những đứa con vong ân, lạc loài, quên nguồn gốc
Gây nên cuộc chiến đệ huynh làm mẹ chết điếng cả hồn.

Làm sao ta có thể quên bao nhiêu người gục xuống?
Đem thân xác mình xây Chiến Luỹ Tự Do
Lấy máu tươi nhuộm thắm Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Trong tiếng thét xung phong quyết chiến rợ Lê Hồ.

Làm sao ta có thể quên một mùa xuân quốc hận?
Vai gông cùm, tay xích sắt, bước lê chân
Ta chẳng sợ lũ giặc thù hung hăng dốt nát
Ta chỉ thấy ê chề tủi nhục với tiền nhân.

Làm sao ta có thể quên những tháng ngày tù tội?
Rét căm căm, bụng đói xé từng cơn
Những bộ xương khô uất ức căm hờn
Thay súc vật kéo cày trên ruộng nước.

Làm sao ta có thể quên những người anh, người bạn?
Ngẩng cao đầu thách thức, chẳng than van
Những nghĩa sĩ vô danh lớp lớp hàng hàng
Thà chịu chết không đê hèn khốn khiếp.

Làm sao ta có thể quên một mùa thu mẹ mất?
Tin đưa về như vết chém ngay tim
Giữa lao tù ta chỉ biết lặng im
Hứa với mẹ thù nhà là nợ nước.

Làm sao ta có thể quên những con tàu vô phước?
Tìm tự do trong bão tố vô tình
Những oan hồn vất vưởng vạn sinh linh
Đi trọn kiếp không đến miền đất hứa.

Làm sao ta có thể quên những khuôn mặt còn măng sữa?
Chết dần mòn trong các trại tạm cư
Cánh cổng tự do khép lại tự bao giờ
Khi nhân loại đã mỏi mòn lòng thương hại.

Làm sao ta có thể quên đồng bào đang ở lại?
Nơi quê nhà đày đoạ kiếp lao nô
Đang ngóng trong ta từng phút từng giờ
Niềm hy vọng lịm tàn héo hắt.

Làm sao ta có thể quên cha ông và nguồn gốc?
Mười tám đời dựng nước Tổ Hùng Vương
Bốn nghìn năm giữ nước thật kiên cường
Nòi giống Việt không bao giờ khuất phục

Chẳng lẽ giờ đây ta đê hèn sỉ nhục?
Sống như loài cỏ rác lũ rong rêu
Chẳng lẽ giờ đây ta vô tình phản phúc
Quên giống nòi, quên tổ quốc thân yêu.

Hãy tỉnh dậy khỏi cơn mê phù phiếm
Của cuộc đời ô trọc, kiếp lưu vong
Vững niềm tin và giữ bầu máu nóng
Cho một ngày quang phục lại non sông.

Tự Hào Việt Nam

Tự hào quá đỗi Việt Nam ơi!
Mơ ước hôm nay đạt được rồi
Chiếc cúp ao làng môn bóng đá
Xứ mù thằng chột đã lên ngôi

Tự hào quá đỗi Việt Nam ơi!
Có bác gian manh nhất cõi đời
Tay sai hạng bét phường quốc tế
Tội đồ số một nước dân tôi

Tự hào quá đỗi Việt Nam ơi!
Có đảng ma cô mặt bôi vôi
Chẳng còn biết chi là liêm sĩ
Bám chặt quyền uy chẳng chịu rời

Tự hào quá đỗi Việt Nam ơi!
Nhân loại từ lâu bỏ Cộng rồi
Riêng dân tộc tôi còn “kiên định”
Xây cái địa đàng quyết chẳng thôi.

http://fdfvn.wordpress com

Ba Cúp Vô Địch

Việt Nam vô địch những gì?
Một lũ người vượn man di
Chễm chệ trên đầu trên cổ
Người dân say xĩn li bì!

Việt Nam vô địch những gì?
Một tà thuyết quá ngu si
Độc tôn bàn thờ tổ quốc
Người dân mông muội mê li!

Việt Nam vô địch những gì?
Một tên quốc tế nô tì
Tiếm danh cha già dân tộc
Ngươi dân mù quáng nâng bi!