Người Lính Cộng Hòa

Thời cuộc đẩy đưa khiến anh cầm súng
Dù anh thích hơn cây bút cái nghiên
Dù anh yêu hơn cành hoa cuốn sách
Đất nước lâm nguy không thể ngồi yên

Anh đã xung phong đi vào đời lính
Mẹ già em gái gởi lại hậu phương
Bởi vì yêu em quê hương và mẹ
Anh quyết lên đường trấn giữ biên cương

Anh đem đời trai hiến dâng sông núi
Không chút ngập ngừng chẳng chút phân vân
Máu anh đổ ra thấm vào đất mẹ
Cho cây Cộng Hòa nở nụ đơm bông

Anh đem chí hùng viết trang quân sử
Chiến công oai hùng hiển hách non sông
Dân tộc yêu thương, kẻ thù khiếp sợ
Tên anh lẫy lừng vang dội trời đông

Vận nước oan khiên anh đành buông súng
Nhưng anh không hề bỏ cuộc nửa đường
Anh vẫn giương cao Ngọn Cờ Chính Nghĩa
Cho một ngày về quang phục quê hương.

https://fdfvn.wordpress.com

Hồ Tặc Chửi Internet

Đù mạ tổ cha thằng anh tẹt nết
Chuyện chi của tao chú mày cũng biết
Từ chuyện ma cô dắt gái chủ Mao
Đến chuyện tay sai lòn trôn trùm Xít

Đ…ổ M…ười, T…rường Ch…inh thằng anh tẹt nết
Bí mật đời  tao mày khui ra hết
Từ chuyện chạy làng con Minh con Khai
Đến chuyện con Xuân mang bầu bị giết

Đ…ổ M…ười, T…rường Ch…inh thằng anh tẹt nết
Chuyện tao xơi tái bốn triệu dân Viêt
Và tao làm thịt cháu dại cháu ngoan
Là do chú mày ăn tục nói phét

Đ…ổ M…ười, T…rường Ch…inh thằng anh tẹt nết
Cả chuyện tao giấu như mèo giấu kít
Chuyện tao đội lốt tên Hồ tập Chương
Mày cũng phanh phui với toàn dân Việt

Đù má, tổ cha thằng anh tẹt nết
Cũng tại chú mày tao thành chó chết
Và đảng tao như một lũ súc sinh
Dân tộc tởm ghê nhân quần gớm ghiếc.

https://fdfvn.wordpress.com

Lý Luận Cùn của Đảng

Đất nước bây giờ thế này đây
Lãnh đạo bởi một đảng cướp ngày
Đầu mục là một bầy thổ phỉ
Tướng cướp là một thằng bắc kầy

Một thằng bắc kầy giỏi ný nuận
Xã hội chủ nghĩa là thiên đường
Vô sản toàn cầu là tất yếu
Cuộc đời tất cả sẽ lên hương

Nhưng mà trên con đường tiến lên
Có thể lâu đến hàng thế kỷ
Điểm đến vẫn còn xa vô biên
Cả nước toàn dân phải bền chí

Và phải chấp nhận mọi hy sinh
Riêng đảng tiền phong vì khó nhọc
Dắt dìu dân tộc đến quang vinh
Tạm thời được ăn trên ngồi trốc.

https://fdfvn.wordpress.com

Chỉ Còn Biết Khóc

Than ôi nghĩ đến một ngay mai
Quê hương Việt Nam yêu dấu này
Mãi mãi rơi vào tay đại Hán
Nghe lòng đau đớn nỗi bi ai

Sự nghiệp nghìn năm của tổ tiên
Non sông hoa gấm đã lưu truyền
Nay như con mồi đang hấp hối
Trước thù phương bắc mộng cuồng điên

Nhưng bỡi vì đâu đến nỗi này?
Giống nòi bất khuất tự xưa nay
Bỗng dưng bạc nhược và mông muội
Khiếp sợ thù trong lẫn giặc ngoài

Phải chăng vì xác con ma xó
Đêm ngày nguyền rủa ở trong hang
Hay là bởi lá bùa liềm búa
Hung tà trấn yểm khắp giang san

Phải chăng vì dân tôi lầm lỡ
Một ngày tháng tám đã hôn mê
Nghe lời lừa phỉnh tên phù thủy
Bị bùa trúng ngải Mác Mao Lê

Ngày nay đất nước một màu tang
Đồng khô, biển chết, rừng điêu tàn
Đười ươi Pác bó làm vua chúa
Người dân khốn khó kiếp lầm than

Đằng sau nắm chóp bọn tay sai
Ban bố ân uy đảng cướp ngày
Rõ ràng bóng dáng anh Tàu chệt
Từ Trung Nam Hải vươn bàn tay

Chú chệt ngày nay đã biết khôn
Hơn triều Minh, Mãn hoặc Nguyên Mông
Không xua quân tướng sang xâm lược
Mà dùng thổ phỉ đảng du côn

Và kế sách này quả chắc ăn
Bầy đoàn Vẹm sản thật hung hăng
Ác gian tàn bạo cùng đồng chủng
Một dạ trung thành chẳng nói năng

Ôi chỉ còn biết khóc thôi!
Đất nước xem như đã mất rồi
Trăm năm sau nữa ai còn nhắc
Đến nòi Hồng Lạc, nước dân tôi.

https://fdfvn.wordpress.com

Ma Tăng Thành Quỉ Sứ

Tiễn Sư Trí Quang

Tay Công sản giả thầy tu hoạt động
Thủ dao găm trong lớp áo nâu sồng
Giấu búa liềm sau cánh cửa thiền môn
Khiến tan nát một miền Nam hạnh phúc

Hắn chết xuống sẽ trở thành quỉ sứ
Cấu kết cùng con ma xó Hồ Quang
Trù quê hương muôn kiếp mãi tiêu tàn
Rủa dân tộc nghìn đời hoài nô lệ.

Nếu Khi Ấy…

Nếu khi ấy ông nghè Huy đừng xĩn
Đánh chết người bị cách chức hưu non
Thì chắc chắn bác không thành du đãng
Trốn xuống tàu làm bồi bếp lon ton

Nếu khi ấy tổng thống nhà Đại Pháp
Đừng bác đơn nội trú của Sinh Côn
Thì chắc hẳn bác đã thành công chức
Đâu cần gì qua Xô Viết lòn trôn?

Nếu khi ấy trùm Lê nin đừng mắc
Bịnh phong tình rồi trở chứng khùng điên
Thì đâu đẻ loài quái thai Cộng sản
Và đười ươi hang Pác bó Hồ Minh

Nếu khi ấy nàng Minh Khai cương quyết
Đòi anh chàng Lý Thụy nhận bào thai
Bắt cưới xin làm hôn thú hẵn hòi
Thì đâu có con dê xồm Ái Quốc

Nếu khi ấy nhân dân ta sáng suốt
Đừng rơi vào cạm bẫy đảng tà ma
Đừng nghe theo lừa phỉnh bác gian tà
Thì đâu có ngày hôm nay mất nước.

https://fdfvn.wordpress.com

Đảng Giòi, Người Rơm, và Mẹ Việt Nam

Một cái u bưng mủ
Trên đầu mẹ Việt Nam
Bọ giòi bò lúc nhúc
Tràn xuống khắp châu thân

Bọ giòi ngày một đông
Sinh theo cấp số nhân
No tròn và béo tốt
Lên đến hàng triệu con

Bọ giòi ăn vào óc
Chiếm não bộ thần kinh
Điều khiển cả thân xác
Bằng ma quỉ âm binh

Bọ giòi chui thật sâu
Vào tận những tế bào
Đục khoét từng xương cốt
Tranh giành giết hại nhau

Mẹ nằm trong đau đớn
Mòn mỏi đợi đàn con
Cảnh nhà sao đơn chiếc
Trong nắng quái chiều hôm

Đàn con đi đâu vắng?
Họ bận làm người rơm
Trong những thùng xe tải
Chui rúc vào Luân Đôn

Họ đang làm gì thế?
Nói ra mà tủi buồn
Họ đi trồng thuốc lắc
Bán cho phường con buôn

Trên giường bệnh hấp hối
Mẹ nghe đàn con thơ
Bỏ thây nơi đất khách
Trong những côn tên nơ…*

*container

https://fdfvn.wordpress.com

Bài Ca Người Rơm

Bao nhiêu năm rồi kiếp sống lưu ly
Ta con ngươi rơm noi theo gương bác
Đi làm đầu bếp trên đất Pa ri
Đi làm ô xin nơi thành Vọng Các

Bao nhiêu năm rồi sống kiếp lưu ly
Đi làm công nhân, lao nô, tôi tớ
Đi làm thị tì, đĩ điếm, cu li
Đảng ăn tiền đầu, đảng thâu mãi lộ

Bao nhiêu năm rồi kiếp sống lưu ly
Xưa là thuyền nhân con tàu tơi tả
Nay là người rơm xe thùng buốt giá
Cho đảng sang giàu, sung sướng, mê li

Bao nhiêu năm rồi sống kiếp lưu ly
Ngày xưa bác đi tìm đường “cứu nước”
Ngày nay ta đi tìm phương “cứu đảng”
Cho đảng “quang vinh” muôn kiếp trị vì

Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi*
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt*
Sao không trở về diệt đảng man di
Làm chủ đời ta, làm dân nước Việt.

*lời một bài hát

https://fdfvn.wordpress.com

Lời Con Ma Xó

Miền Nam trong trái tim ta
Gái thơm gái đẹp như là cõi tiên
Ta yêu như dại như điên
Hỡi cô cháu nhỏ từ miền Đồng Nai

Ta yêu từ lúc lên ngai
Làm chúa trùm đảng kiêm vua Bắc kỳ
Nhưng mà xứ Bắc man di
Ta thèm ta khát những gì miền Nam

Ruộng xanh lúa tốt bạt ngàn
Sông đầy tôm cá biển tràn dầu thô
Sài Gòn đẹp tựa trong mơ
Đà Lạt quyến rũ, Cần Thơ êm đềm

Nhưng ta khoái nhất là em
Hỡi cô con gái của miền Nam xa
Khăn rằn quấn áo bà ba
Hồn ta ngây dại thiết tha yêu nàng

Nên ta đã hạ quyết tâm
Lệnh cho toàn đảng toàn dân thi hành
Dẫu cho đốt sạch Trường Sơn
Phải chiếm cho được miền Nam tuyệt vời

Nhưng khi ta chiếm được rồi
Thì anh Tàu chệt lại đòi ăn chia
Công anh nuôi dưỡng, đưa về
Ơn anh cứu tử khó bề từ nan

Nên ta đã hiến giang san
Hiến luôn cô gái miền nam mỹ miều
Nằm trong lăng bác cô liêu
Làm con ma xó nhớ nhiều về em.

Đảng Đã Về Quê

Tôi nhớ ngày xưa tên Hồ Quang
Vâng lời Quốc tế xuống “nam man”
Đẻ ra đảng cướp quân liềm búa
Chém mướn đâm thuê giặc bạo tàn

Tôi nhớ ngày xưa đảng rước vào
Lá cờ Phước Kiến một ngôi sao
Cắm lên Pác bó làm cờ nước
Bắt quốc dân ta lạy sói đầu

Tôi nhớ ngày xưa tên giặc Hồ
Truyền đốt Trường sơn để tiến vô
Chiếm đóng Miền Nam và cướp bóc
Hy sinh xương máu triệu đồng bào

Rồi tôi nghĩ đến chuyện hôm qua
Hải đảo biên cương đất nước nhà
Cao nguyên châu thổ và duyên hải
Đã thành thuộc địa của Trung hoa

Rồi tôi nghĩ đến chuyện hôm nay
Chú chệt hung hăng đến nước này
Cướp biển ngang nhiên dò địa chất
Cháu con Hồ tặc đứng vòng tay

Và tôi nghĩ đến chuyện ngày sau
Sông núi nghìn năm sẽ tủi sầu
Dân tộc đời đời chìm nô lệ
Đảng đã về quê với mẹ Tàu.