Tâm Sự Một Đảng Viên

Bài đăng lại

Tôi đã biết mình lầm đường lạc lối
Từ sau cái ngày “giải phóng” Miền Nam
Một mùa xuân tang tóc bảy mươi lăm
Đi giữa Sài Gòn, tôi nghe mình thầm khóc.

Tôi khóc Miền Nam tự do vừa mất
Và khóc cho mình, chua xót đắng cay
Nửa đời người theo đảng đến hôm nay
Tưởng cứu nước đã trở thành tội ác.

Bởi tôi quá tin nghe theo lời bác
Rằng đảng ta ưu việt nhất hành tinh
Đường ta đi, chủ nghĩa Mac Lê nin
Là nhân phẩm, là lương tri thời đại.

Rằng tại Miền Nam, nguỵ quyền bách hại
Dìm nhân dân dưới áp bức bạo tàn
Khắp nơi nơi cảnh đói rách cơ hàn
Đang rên siết kêu than cần giải phóng.

Tôi đã xung phong với bầu máu nóng
Đi cứu Miền Nam ruột thịt nghĩa tình
Chẳng quên mang theo ký gạo để dành
Biếu người bà con trong nầy túng thiếu.

Người dân Miền Nam thật là khó hiểu
Nhà khang trang bỏ trống chẳng còn ai
Phố phồn hoa hoang vắng tự bao giờ
Giải phóng đến sao người ta chạy trốn?

Đến Sài Gòn, tưởng say men chiến thắng
Nào ngờ đâu sụp đổ cả niềm tin
Khi điêu ngoa dối trá hiện nguyên hình
Trước thành phố tự do và nhân bản.

Tôi tìm đến người bà con trong xóm
Nhà xinh xinh, đời sung túc tiện nghi
Kí gạo đem theo nay đã mốc xì
Tôi vội vã giấu vào trong túi xách.

Anh bà con tôi- một ngươi công chức
Nét u buồn cũng cố gượng làm vui
Đem tặng cho tôi một cái đồng hồ
Không người lái, Sei-ko, hai cửa sổ.

Rồi anh nói: “Ngày mai đi cải tạo
Cái đồng hồ tôi cũng chẳng cần chi
Xin tặng anh, mong nhận lấy đem về
Một chút tình người bà con Nam bộ.”

Trên đường về, đất trời như sụp đổ
Tôi thấy mình tội lỗi với Miền Nam
Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm
Tôi đã khóc, cho mình và đất nước.

https://fdfvn.wordpress.com

Lời Anh Bộ Đội Vào Nam

Bài đăng lại

Năm ấy tôi mới vừa khôn lớn
Hai miền đã dứt cuộc tương tranh
Hiệp định Ba Lê cùng ký kết
Tôi mừng đất nước hết đao binh.

Nhưng rồi đảng bảo tôi cầm súng
Lên đường chiến đấu ở Miền Nam
Đảng nói nguỵ quyền đầy gian ác
Dân mình trong đó sống lầm than.

Nghe thế lòng tôi giận biết bao
Đầu quân giết giặc cứu đồng bào
Tôi thấy mình lớn như Phù Đổng
Dép râu, nón cối, phất cờ sao.

Đơn vị tôi qua từng thôn xóm
Ruộng vườn tươi tốt lúa xanh rì
Cửa nhà sung túc, người không thấy
Giải phóng, mà sao họ bỏ đi?

Đơn vị tôi qua nhiều thị tứ
Nhà cao, đường rộng, phố sang giàu
Người dân gồng gánh thi nhau chạy
Bỏ cả gia tài lại phía sau.

Đơn vị tôi vào đến Sài Gòn
Thủ đô Miền Nam đẹp hút hồn
Người dân chen lấn nhau di tản
Những người ở lại nét u buồn.

Bên đường một bác phu xe lô
Hỏi tôi: “Anh bộ đội cụ Hồ
Miền Nam có cần anh giải phóng?
Đây là vùng đất của tự do.”

Tôi nghe anh nói lòng bừng tỉnh
Thấy mình hổ thẹn với lương tâm
Thì ra tôi là kẻ phá hoại
Cuộc sống an lành của người dân.

Tôi ngỡ ngàng đi như chú mán
Lang thang qua những phố điêu tàn
Tự hỏi mình là quân giải phóng
Hay là quân chiếm đóng Miền Nam.

Chiến thắng mà sao chẳng thấy vui
Có gì vướng mắc ở trong tôi
“Tại sao phung phí xương và máu
Để chiếm Miền Nam quá tuyệt vời.”

“Tại sao không dựng xây Miền Bắc
Phồn vinh hạnh phúc tợ Miền Nam
Mà lại xâm lăng và cướp bóc
San nghèo cào khổ cả giang san.”

Bây giờ nghĩ lại càng chua xót
Cuộc chiến sao mà quá dại điên!
Sao đem xương máu người dân Việt
Xây đắp ngôi cho đảng bạo quyền?

http://fdfvn.WordPress.com

Tạp Ghi Ngày Quốc Hận

Tôi chới với một ngày xuân tang tóc
Theo dòng người hoảng hốt bỏ quê hương
Họ về đâu cảnh ngộ thật thê lương
Nước sắp mất Sài Gòn đang hấp hối

Một thế hệ ma đưa đường dẫn lối
Đã cuối cùng về đến bến nô vong
Chỉ tội cho con cháu giống Tiên Rồng
Bị đày đọa bởi một loài nghiệt súc

Cả đô thành như đang lên cơn sốt
Mấy triệu người than khóc cảnh sinh ly
Dẫu thế nào rồi cũng phải ra đi
Còn hơn phải sống chung cùng Cộng sản

Sợi thòng lọng hăm he từng tánh mạng
Ngọn búa liềm rình rập mọi sinh linh
Giữa không khí kinh hoàng thê thảm đó
Lệ̣nh đầu hàng buông súng lại vang lên

Thế là hết! Triệu buồng tim òa vỡ
Chính nghĩa và công lý đã thua đau
Cả Miền Nam nhạt nhòa trong nước mắt
Khóc thương hồn tổ quốc đã về đâu?

Bỗng từ Tượng đài Thủy quân lục chiến
Nổ vọng về một phát súng bi thương
Trung Tá Long tự sát giữa công trường
Để phản đối tên đê hèn mạt tướng

Anh đã đến nơi đây từ sáng sớm
Cảnh phục trang nghiêm cấp bậc quân hàm
Anh đã quyết đem thân đền nợ nước
Hiến dâng mình cho lý tưởng Miền Nam

Cùng lúc ấy trên đài vang tiếng hát
Thằng nhạc nô phản chiến Trịnh công Sơn
Như nhằm vào tim óc của người dân
Chém một nhát thật vô cùng đau đớn

Trên đường phố ba gái già động cỡn
Đĩ Kim Cương vác tượng cáo nhe nanh
Ni Huỳnh Liên vung một quần có tháng
Mụ Bá Thành giương liềm búa hôi tanh

Theo hò hét là những phường bát nháo
Nào sư ni Phật giáo phe Ấn quang
Nào thầy cha Công giáo phái đầu hàng
Và những kẻ bán hồn cho quỉ đỏ

Chúng ra đón đàn vượn người Pac bó
Đang tiến vào để chiếm đóng thành đô
Những gái trai miền bắc quá ngây ngô
Đi cướp bóc mà tưởng là giải phóng

Một đội quân cà tàng và bôi bác
Giày dép râu nón cối áo bà ba
Gầy yếu xanh xao chưa trẻ đã già
Chỉ được cái võ trang gần tận cổ

Nào hỏa tiển xe tăng và đại pháo
Nào a ka súng cối với phòng không
Khí tài này phe Quốc tế Công nông
Cho vay mượn để làm tên đánh mướn

Người dân đứng nhìn dửng dưng khinh tởm
Bộ đội “Cụ Hồ”̀ mồm vẫu răng hô
Những cô gái nghe trong lòng thầm khóc
Tiếc thương thay chàng chiến sĩ Cộng Hòa

Bỗng có tiếng “hoan hô quân giải phóng”
Hóa ra là Huỳnh Tấn Mẫm cò mồi
Chẳng một tiếng hoan hô nào đáp lại
Ngoài tiếng xì xào nguyền rũa đứa bôi vôi…

Trong khi đó nơi bờ sông, bến cảng
Những tàu thuyền hối hả nhổ sào neo
Bao con người chen chúc cố lao theo
Ai cũng muốn ra đi bằng mọi giá…

Trên sân thượng khuôn viên tòa đại sứ
Đám đông còn thờ thẫn ngóng trời cao
Họ chờ mong hy vọng một phép mầu
Cánh chim sắt đã từ lâu khuất bóng…

Bên dưới những âm ba ngày “giải phóng”
Là một nỗi buồn sâu thẳm triền miên
Của triệu tấm lòng yêu nước vô biên
Quyết ở lại đắng cay cùng đất nước

Họ nhẫn nhục trước vẹm Hồ tàn độc
Họ nén lòng cùng Cộng phỉ tà ma
Họ chịu đựng chờ một ngày phục quốc
Từ bên trong đứng dậy diệt thù nhà…

Mặt trời lặn thành Hồ chìm tăm tối
Từ hôm nay con ma xó gốc Tiều
Sẽ ám ảnh mãi người dân thành phố
Cho đến khi nào búa gãy liềm tiêu

Đêm đen tối những vì sao nhỏ lệ
Thương Việt Nam cơn kiếp nạn kinh hoàng
Như xót xa cho giống nòi Lạc Việt
Biết bao giờ thu phục lại giang san!

https://fdfvn.wordpress.com




Nỗi Buồn Tháng Tư

Bài đăng lại

Giữa mùa xuân thắm đẹp như mơ
Lại đến đau buồn cái tháng tư
Đất trời bỗng dưng sầu ảo não
Lòng người nặng trĩu mối tương tư

Một mối tương tư rất tuyệt vời
Nhớ về năm tháng tuổi hai mươi
Miền Nam khai sáng nền nhân bản
Thanh bình no ấm ngự nơi nơi

Từ đó tôi yêu nước Cộng Hòa
Tự do dân chủ nở nghìn hoa
Người người hăng hái xây đời mới
Hạnh phúc yêu thương khắp mọi nhà…

Oan khốc một ngày cuối tháng tư
Gió máu mưa tanh cuốn mịt mù
Cộng gieo tang tóc đầy sông núi
Nước, nhà tan nát hận nghìn thu

Bây giờ nhìn lại trên quê tôi
Còn tìm đâu nữa nét xinh tươi
Còn tìm đâu nữa màu xanh thắm
Của một miền Nam đúng nghĩa người

Chỉ thấy thê lương màu đỏ máu
Và bầy quái thú nuốt nhai xương
Xương của đồng bào xương tổ quốc
Hán thù Vẹm phỉ cướp quê hương.

https://fdfvn.wordpress.com

Tháng Tư Nhìn Lại

bài đăng lại

Tháng Tư năm xưa Cờ Vàng đổ xuống
Trút lên hồn tổ quốc nỗi buồn đau
Ba sọc đỏ tuông trào theo trùng sóng
Tức tưởi nghẹn ngào biển rộng rừng sâu.

Ôi chính nghĩa giống nòi cam thất bại!
Bút mực nào tả hết nỗi hờn oan
Khi lá cờ ma Cộng tà sao máu
Trùm ách búa liềm khắp cả giang san.

Khi một dân tộc hiền hoà anh dũng
Chiến đấu bảo toàn lý tưởng tự do
Bị bạn đồng minh đem đi đổi chác
Cho thế ăn thua của một cuộc cờ.

Khi một quân đội kiêu hùng bách thắng
Buông súng bể nòng hết đạn cạn lương
Bao nhiêu tướng sĩ can trường tuẫn tiết
Mắt trợn trừng nhìn đất nước tang thương.

Khi một Sài Gòn phồn vinh nhân bản
Rực rỡ rạng ngời hòn ngọc Viễn Đông
Cay đắng uất hờn mang tên nghiệt súc
Bẽ bàng trôi theo số phận non sông.

Tháng Tư năm nay Cờ Vàng khởi sắc
Chính nghĩa Miền Nam toả sáng quê hương
Dân tộc Việt Nam bừng lên thức giấc
Réo gọi rủ nhau chuẩn bị xuống đường.

https://fdfvn.wordpress

Bốn Hai Năm Sau

bài đăng lại

Bốn mươi hai năm sau ngày “giải phóng”
Đất nước còn gì dưới đảng đười ươi
Những mảng nhân dân nửa người nửa ngợm
Một mảnh non sông dở khóc dở cười

Đây mảng nhân dân quyền uy nhất nước
Lãnh chúa vương tôn bá tước công hầu
Cháu rớt con rơi vượn người Pác bó
Cậy mình là đảng chễm chệ ngôi cao

Đây mảng nhân dân sang giàu nhất nước
Xe ngựa lâu đài khách sạn sân gôn
Xuất thân là phường giá cơm túi áo
Theo đóm ăn tàn cướp bóc non sông

Đây mảng nhân dân lạnh lùng vô cảm
Đầu óc tối mù, con tim giá băng
Trước giờ đau thương nhà tan nước mất
Còn xuống chợ chiều xông xáo bon chen

Đây mảng nhân dân quật cường bi tráng
Những con người thật, dũng cảm- hùng anh
Không sợ tù đày thủ tiêu giết chóc
Đối mặt bạo quyền quyết liệt đấu tranh

Ôi mảnh non sông dở cười dở khóc!
Rách nát tơi bời lở loét tứ tung
Giặc ngoài thù trong lòng người ly tán
Biết làm thế nào thoát họa nô vong?

https://fdfvn.wordpress.com

Đã Có Một Ngày Như Thế


Không ai nghĩ sẽ có ngày hôm ấy
Ngày vượn người Pac bó xuống miền Nam
Ngày búa liềm độc chiếm cả giang san
Cờ sao máu cắm vòm dinh độc lập

Không ai nghĩ sẽ có ngày hôm ấy
Ngày Vẹm nô bát phố giữa Sài gòn
Ngày rợ Hồ tràn ngập khắp non sông
Và địa ngục hình thành trên đất nước

Không ai nghĩ đến một ngày như thế
Giữa miền Nam đang hạnh phúc thanh bình
Có binh hùng tướng mạnh có đồng minh
Với chính thể cộng hòa và dân chủ

Nhưng lịch sử có một ngày như thế
Ấy là ngày quốc hận của quê hương
Ngày ba mươi tháng bốn một mùa xuân
Tổ Quốc đã rơi vào tay quỉ đỏ.

https://fdfvn.wordpress.com

Mùa Xuân Đại Nhục

Bài đăng lại

Trong lịch sử bốn nghìn năm của nước
Một vết chàm ô nhục đã hằn lên
Thành niềm đau thân phận giống Rồng Tiên:
Cuộc xung đột giữa hai Miền Nam, Bắc.

Tại sao thế? Anh em chung nguồn gốc
Lại gà nhà trơ mặt đá cùng nhau
Làm trò cười cho thế giới năm châu
Dân tộc Việt cảnh tương tàn cốt nhục!

Mùa Xuân ấy, rợ Lê Hồ phản phúc
Lãnh lệnh bài, khí giới, của Trung Xô
Vượt Hiền Lương, gieo khói lửa binh đao
Xé hiệp ước hoà bình chưa ráo mực.

Một Miền Nam cô đơn đành khóc hận
Cuộc chia phần quốc tế kể như xong
Nuớc cờ tàn, đàn chốt đỏ qua sông
Thế bức tử, Quốc Gia đành bí tướng.

Bầy vẹm phỉ hân hoan ngoài mơ tưởng
Trước Miền Nam đột tử chết thương đau
Bỏ lại tự do, hạnh phúc, sang giàu
Giặc nước say sưa thoả tình cướp bóc.

Từng đoàn công xa chất đầy tới nóc
Từng chuyến tàu hàng hoá chứa liền toa
Chở ngày đêm về bắc những thùng quà
Toàn vàng bạc, kim cương, đồ quý giá.

Sài gòn đớn đau, lạnh lùng, xa lạ
Nhìn bọn đầu lĩnh mã tấu răng đen
Cùng lũ tay sai mặt trợn khăn rằn
Thô bạo gán tên của loài nghiệt súc.

Từ đó khởi đầu Mùa Xuân Đại Nhục
Oan khuất, tủi hờn, mãi đến hôm nay
Chất chồng lên đất nước khổ đau này
Cái đảng cướp ngày nội thù, ghê tởm!

https://fdfvn.wordpress.com

Thế Cờ Tháng Tư

Trong một thế cờ liều
Đàn chốt thí qua sông
Theo lệnh bọn quan thầy
Đảng Quốc tế Cờ hồng

Chúng trang bị tận răng
Xe tăng và đại pháo
Thứ chủ nghĩa lai căng
Loài vượn người mặc áo

Ôi Miền Nam dấu yêu!
Hiền hòa và nhân bản
Thành con mồi đớn đau
Phường lưu manh Cộng sản

Một dân tộc bơ vơ!
Giữa vòng vây liềm búa
Một đội quân thế cô!
Bị đồng minh thất hứa

Đàn chốt đỏ nhập cung
Sài Gòn mang tên quỉ
Việt Nam nhuộm đỏ ngầu
Bởi búa liềm sao máu

Chó Vẹm táp phải ruồi
Sủa om sòm đắc ý
Cả thế giới làm ngơ
Chẳng còn đâu công lý!

https://fdfvn.wordpress.com

Tháng Tư Nhớ Lại

Tháng Tư nhớ lại ngậm ngùi
Non sông gấm vóc đã vùi bùn nhơ
Trong tim còn một Lá Cờ
Chắt chiu gìn giữ đợi giờ phục hưng

Tháng Tư nhớ lại rưng rưng
Chân xiềng tay xích núi rừng thâm u
Thân mang một kiếp tử tù
Ngày về thăm thẵm mịt mù trời mây

Tháng Tư nhớ lại thương đầy
Bao nhiêu chiến hữu vóc gầy xương khô
Người đi không một nấm mồ
Kẻ ở vất vưởng trên bờ tử sinh

Tháng Tư nhớ lại giật mình
Bốn mươi năm lẻ chiến chinh qua rồi
Quê hương còn khóc cuối trời
Lá Cờ phục quốc vẫn đời lưu vong.

https://fdfvn.wordpress.com