Ma Tăng Thành Quỉ Sứ

Tiễn Sư Trí Quang

Tay Công sản giả thầy tu hoạt động
Thủ dao găm trong lớp áo nâu sồng
Giấu búa liềm sau cánh cửa thiền môn
Khiến tan nát một miền Nam hạnh phúc

Hắn chết xuống sẽ trở thành quỉ sứ
Cấu kết cùng con ma xó Hồ Quang
Trù quê hương muôn kiếp mãi tiêu tàn
Rủa dân tộc nghìn đời hoài nô lệ.

Nếu Khi Ấy…

Nếu khi ấy ông nghè Huy đừng xĩn
Đánh chết người bị cách chức hưu non
Thì chắc chắn bác không thành du đãng
Trốn xuống tàu làm bồi bếp lon ton

Nếu khi ấy tổng thống nhà Đại Pháp
Đừng bác đơn nội trú của Sinh Côn
Thì chắc hẳn bác đã thành công chức
Đâu cần gì qua Xô Viết lòn trôn?

Nếu khi ấy trùm Lê nin đừng mắc
Bịnh phong tình rồi trở chứng khùng điên
Thì đâu đẻ loài quái thai Cộng sản
Và đười ươi hang Pác bó Hồ Minh

Nếu khi ấy nàng Minh Khai cương quyết
Đòi anh chàng Lý thụy nhận bào thai
Bắt cưới xin làm hôn thú hẵn hòi
Thì đâu có con dê xồm Ái Quốc

Nếu khi ấy nhân dân ta sáng suốt
Đừng rơi vào cạm bẫy đảng tà ma
Đừng nghe theo lừa phỉnh bác gian tà
Thì đâu có ngày hôm nay mất nước.

https://fdfvn.wordpress.com

Đảng Giòi, Người Rơm, và Mẹ Việt Nam

Một cái u bưng mủ
Trên đầu mẹ Việt Nam
Bọ giòi bò lúc nhúc
Tràn xuống khắp châu thân

Bọ giòi ngày một đông
Sinh theo cấp số nhân
No tròn và béo tốt
Lên đến hàng triệu con

Bọ giòi ăn vào óc
Chiếm não bộ thần kinh
Điều khiển cả thân xác
Bằng ma quỉ âm binh

Bọ giòi chui thật sâu
Vào tận những tế bào
Đục khoét từng xương cốt
Tranh giành giết hại nhau

Mẹ nằm trong đau đớn
Mòn mỏi đợi đàn con
Cảnh nhà sao đơn chiếc
Trong nắng quái chiều hôm

Đàn con đi đâu vắng?
Họ bận làm người rơm
Trong những thùng xe tải
Chui rúc vào Luân Đôn

Họ đang làm gì thế?
Nói ra mà tủi buồn
Họ đi trồng thuốc lắc
Bán cho phường con buôn

Trên giường bệnh hấp hối
Mẹ nghe đàn con thơ
Bỏ thây nơi đất khách
Trong những côn tên nơ…*

*container

https://fdfvn.wordpress.com

Bài Ca Người Rơm

Bao nhiêu năm rồi kiếp sống lưu ly
Ta con ngươi rơm noi theo gương bác
Đi làm đầu bếp trên đất Pa ri
Đi làm ô xin nơi thành Vọng Các

Bao nhiêu năm rồi sống kiếp lưu ly
Đi làm công nhân, lao nô, tôi tớ
Đi làm thị tì, đĩ điếm, cu li
Đảng ăn tiền đầu, đảng thâu mãi lộ

Bao nhiêu năm rồi kiếp sống lưu ly
Xưa là thuyền nhân con tàu tơi tả
Nay là người rơm xe thùng buốt giá
Cho đảng sang giàu, sung sướng, mê li

Bao nhiêu năm rồi sống kiếp lưu ly
Ngày xưa bác đi tìm đường “cứu nước”
Ngày nay ta đi tìm phương “cứu đảng”
Cho đảng “quang vinh” muôn kiếp trị vì

Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi*
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt*
Sao không trở về diệt đảng man di
Làm chủ đời ta, làm dân nước Việt.

*lời một bài hát

https://fdfvn.wordpress.com

Lời Con Ma Xó

Miền Nam trong trái tim ta
Gái thơm gái đẹp như là cõi tiên
Ta yêu như dại như điên
Hỡi cô cháu nhỏ từ miền Đồng Nai

Ta yêu từ lúc lên ngai
Làm chúa trùm đảng kiêm vua Bắc kỳ
Nhưng mà xứ Bắc man di
Ta thèm ta khát những gì miền Nam

Ruộng xanh lúa tốt bạt ngàn
Sông đầy tôm cá biển tràn dầu thô
Sài Gòn đẹp tựa trong mơ
Đà Lạt quyến rũ, Cần Thơ êm đềm

Nhưng ta khoái nhất là em
Hỡi cô con gái của miền Nam xa
Khăn rằn quấn áo bà ba
Hồn ta ngây dại thiết tha yêu nàng

Nên ta đã hạ quyết tâm
Lệnh cho toàn đảng toàn dân thi hành
Dẫu cho đốt sạch Trường Sơn
Phải chiếm cho được miền Nam tuyệt vời

Nhưng khi ta chiếm được rồi
Thì anh Tàu chệt lại đòi ăn chia
Công anh nuôi dưỡng, đưa về
Ơn anh cứu tử khó bề từ nan

Nên ta đã hiến giang san
Hiến luôn cô gái miền nam mỹ miều
Nằm trong lăng bác cô liêu
Làm con ma xó nhớ nhiều về em.

Đảng Đã Về Quê

Tôi nhớ ngày xưa tên Hồ Quang
Vâng lời Quốc tế xuống “nam man”
Đẻ ra đảng cướp quân liềm búa
Chém mướn đâm thuê giặc bạo tàn

Tôi nhớ ngày xưa đảng rước vào
Lá cờ Phước Kiến một ngôi sao
Cắm lên Pác bó làm cờ nước
Bắt quốc dân ta lạy sói đầu

Tôi nhớ ngày xưa tên giặc Hồ
Truyền đốt Trường sơn để tiến vô
Chiếm đóng Miền Nam và cướp bóc
Hy sinh xương máu triệu đồng bào

Rồi tôi nghĩ đến chuyện hôm qua
Hải đảo biên cương đất nước nhà
Cao nguyên châu thổ và duyên hải
Đã thành thuộc địa của Trung hoa

Rồi tôi nghĩ đến chuyện hôm nay
Chú chệt hung hăng đến nước này
Cướp biển ngang nhiên dò địa chất
Cháu con Hồ tặc đứng vòng tay

Và tôi nghĩ đến chuyện ngày sau
Sông núi nghìn năm sẽ tủi sầu
Dân tộc đời đời chìm nô lệ
Đảng đã về quê với mẹ Tàu.

Đường Đi Đã Đến

Về đâu dân tộc Việt nam
Đi hoài đi mãi chỉ toàn thương đau
Dẫn đầu là lão Hồ râu
Con đường kách mệnh thảm sầu thê lương

Qua bao mưa nắng dặm trường
Tặc Hồ đã chết con đường còn xa
Thế rồi con cháu lão ta
“Kế thừa sự nghiệp ông cha của mình”

Thét gào dân tộc tiến lên
Đường đi gian khó lênh đênh lạc loài
Vai mang cái ách độc tài
Khổ đau, nghèo đói, hình hài xác xơ

Địa đàng vẫn chỉ trong mơ
Trong khi đất nước đến bờ diệt vong
Chỉ riêng đoàn đảng cờ hồng
Tự hào mãn nguyện thành dân ba Tàu.

http:// fdfvn.wordpress.com

Dân Tộc Ghiền Bóng Đá

Hồ tặc ngày nay đã rõ mười
Một thằng Tàu chệt gốc đười ươi
Gian tà bạc ác buôn dân nước
Độc địa hoang dâm hãm hại người

Thế sao còn có kẻ ngây ngô?
Ngoan cố dành bưng mãi cái bô
Há mồm bịt mũi khen thơm quá
Nhắm mắt ôm chầm xác chết khô

Thì ra bọn chúng chỉ một phường
Cái phường liềm búa phản quê hương
Xưa là quốc tế Lê nin nít
Nay là đại cục Tập đông phương

Nhưng còn dân tộc Viêt Nam đâu?
Nhắc đến làm chi chỉ tủi sầu
Họ mắc phải cơn ghiền bóng đá
Còn đang mê mải cúp châu Âu.

https://fdfvn.wordpress.com

Giao Ước Bình-Trump

Dưới cờ quang vinh của đảng
Ngọn búa liềm đẫm máu xương
Hai lão già râu Các mác
Một con ma xó dẫn đường

Đoàn lữ hành đi lầm lũi
Con đường dài ngót trăm năm
Vẫn mịt mù không lối thoát
Dù tia sáng cuối đường hầm

Cầm đầu là con chó lú
Vừa đi vừa ngửi hai bên
Bên này là anh Tàu Tập
Bên kia là lão Tờ rum

Tàu Tập lên giọng ngang tàng:
“Ta nay số một trần gian
Chỉ cần ra tay bóp mũi
Là tiêu tùng nước nam man”

Tờ rum khoa chân múa tay:
“Làm gì mặc kệ chúng bay
An nam sớm đầu tối đánh
Ta đây đã tởm bọn này”

“Nhưng mà còn cái biển đông
Là đường quốc tế lưu thông
Và cái lưỡi bò quái dị
Đem về nấu đậu cho xong”

Thế rồi Bình và Tờ rump
Hai bên ký tờ hợp đồng
An nam giao cho Tàu chệt
Đổi về Đài Loan Hồng Kông

Lú nghe nhẹ nhõm trong lòng
Đúng như mình đã ước mong
Thà rằng mất nước còn đảng
Mất đảng là đời đi đong

Chỉ tội cho dân tộc Việt
Lỡ lầm theo đảng ma cô
Đến giờ phút này chưa biết
Hành trình đến một nấm mồ.

https://fdfvn.wordpress.com

Chuyện Ác Đế Hồ Quang

Có tên tướng cướp Hồ Quang
Đâm thuê chém mướn dọc ngang quê người
Xuất thân là trẻ bụi đời
Lăn dưa đá cá chợ trời Đồng Xuân
Trở thành chúa đảng phi nhân
Cỡi đầu trăm họ thần dân Hồng Bàng

Dù cho tột đỉnh cao sang
Hắn không quên được cháu ngoan thuở nào
Bèn ra chiếu chỉ gọi hầu
Triệu nàng Xuân thị đưa vào phòng the
Tình bác cháu, nghĩa phu thê
Cuối cùng một bé hài nhi ra đời

Thị Xuân mừng rỡ nghẹn lời
Tưởng rằng mình sẽ lên ngôi hậu hoàng
Sánh cùng hoàng đế Hồ Quang
Một đôi phu phụ thế gian trầm trồ
Nhưng rồi tai biến, ô hô!
Nàng Xuân chết thảm trên bờ mộng du

Thì ra gian ác họ Hồ
Lệnh cho thủ hạ côn đồ ra tay
Giết nàng ngay giữa ban ngày
Sau khi hãm hiếp chê bai chán chường
Xác thân vứt ở ngoài đường
Nói là tai nạn thê lương của nàng

Hoàng đế chúa đảng Hồ Quang
Không hề thương xót lại càng mừng vui
Truyền ân thưởng bọn tôi đòi
Quốc Hoàn, Lê Duẩn hai người chân tay
Lại cho cô gái gốc Tày
Tên Nông thị Ngát đóng vai nhân tình

Rồi nàng thị Ngát hạ sinh
Hài nhi ngốc nghếch đặt tên Mạnh bờm
Hồ Quang hớn hở vui mừng
Phong làm thái tử đông cung nối dòng
Nhưng mà vẫn giữ họ Nông
Để mà che mắt từ trong ra ngoài

Sau này Mạnh ngốc lên ngôi
Chúa trùm liềm búa một thời dâm gian
Chẳng thua gì lão Hồ Quang
Buôn dân bán nước tham tàn như cha
Đến khi thoái vị về già
Còn mê rồng lộn tên là Huyền Tâm

Về tên ác đế Hồ Quang
Thây ma con cháu đem quàng trong lăng
Nhưng rồi có phác hiện rằng
Hồ Quang gốc tích một thằng Đài Loan
Kim thiền thoát xác mưu toan
Lộn sòng cướp đoạt giang san Tiên Rồng

Thần dân Lạc Việt hãi hùng
Bấy lâu nay đã điên khùng lầm to
Thờ tên quốc tế côn đồ
Theo tên Tàu hẹ tên Hồ tập Chương
Tưởng rằng giải cứu quê hương
Ngờ đâu dâng nước cho phường Cộng nô

Một phen mắc hỡm tặc Hồ
Giống nòi tan tác, cơ đồ tiêu tan.

https://fdfvn.wordpress.com