Gửi Người Ở Lại

Cảm ơn tấm lòng tri kỷ
Của người ở lại quê hương
Quả thật ta sầu cố xứ
Vật vờ trên đất tha phương

Ta nhớ vô cùng đất nước
Từ con suối nhỏ dòng sông
Từ mái đình xưa đổ nát
Đến đồi cát trắng rừng thông

Ta nhớ thành phố chôn nhau
Từng phiến gạch hè Khổng Miếu
Từng viên ngói mẻ Chùa Cầu
Từng khuôn mặt thời niên thiếu

Nhớ vô cùng! Nhớ điên cuồng!
Sầu chất ngất! Sầu mênh mông!
Ai về nhắn với non sông
Người đi bền vững một lòng thủy chung
Cho dù cây trụi lá rừng
Thương yêu vẫn nở, nhớ nhung tràn đầy

Hỡi người ở lại quê hương
Tâm tình ta như thế đó
Giữa miền đất hứa thênh thang
Nhớ về vùng quê thương khó
Dù bên này ta cũng có
Một trời Việt Nam thu nhỏ
Giữa lòng xứ sở Cờ Hoa
Không làm ta vơi niềm nhớ

Dù ai có gửi qua đây
Tất cả làng quê thành phố
Từ đất văn vật nghìn năm
Đến miền trung du nghèo khổ
Từ chốn thần kinh đế đô
Đến cả Sài Gòn thương nhớ
Làm sao gửi hồn sông núi
Để ta tạ tội cùng Người

Dù ta có về trở lại
Ngay tại đất trời quê hương
Ngao du giữa những phố phường
Ấm áp trong tình bè bạn
Ăn bát cao lầu mì Quảng
Thưởng mùi mít chín bòn bon
Uống nước dừa non Cửa Đại
Tắm trăng bên bờ Cẩm Hải
Thăm người em gái Kim Bồng
Ta vẫn man man trong lòng
Một mối sầu thương vạn cổ

Bởi chưng nỗi buồn cố xứ
Đã thành mối sầu vong quốc
Kể từ ngày ta đánh mất quê hương
Và bao giờ
Lũ giặc hôi tanh còn đó
Thì oán hờn u uất hãy còn vương
Xin cảm ơn ai đã gìn vàng giữ ngọc
Ta sẽ về
Với tất cả tấm lòng son
Để cùng ai kết chặt dãi tâm đồng
Dâng Tổ Quốc
Cúi xin Người sai khiến.