Chó Tru Điềm Gở

Ai nghe chăng tiếng Lú già tru tréo?
Tự bốc thơm cho nòi chó của mình:
“Chế độ này vô địch cõi hành tinh
Và dân chủ không thể nào hơn nữa.”

Loài người nghe đều bưng mồm ói mửa
Vừa tởm ghê cho giống chó Vẹm Hồ
Vừa cảm thương đàn cừu Việt ngây thơ
Bị sói Cộng ngót trăm năm hành hạ.

Riêng dân tộc quen rồi bao nghiệt ngã
Mười hai lần đại hội đảng giòi sâu
Tám mươi năm đầy tủi nhục u sầu
Toàn dối trá, điêu ngoa, và lừa phỉnh.

Cuộc sống họ vẫn cuồng quay vô định
Xã nghĩa rồi chẳng biết dẫn về đâu?
Và tiền đồ tổ quốc sẽ ra sao?
Không cần biết, mặc cho đời đưa đẩy.

Nhưng giặc Hán cũng chỉ mong chừng ấy
Khi tình người chai đá chẳng hoài mong
Khi lòng dân nguội lạnh với non sông
Trong lịch sử là những lần mất nước.

https://fdfvn.wordpress.com

Advertisements