Tạp Ghi Ngày Quốc Hận

Tôi chới với một ngày xuân tang tóc
Theo dòng người hoảng hốt bỏ quê hương
Họ về đâu cảnh ngộ thật thê lương
Nước sắp mất Sài Gòn đang hấp hối

Một thế hệ ma đưa đường dẫn lối
Đã cuối cùng về đến bến nô vong
Chỉ tội cho con cháu giống Tiên Rồng
Bị đày đọa bởi một loài nghiệt súc

Cả đô thành như đang lên cơn sốt
Mấy triệu người than khóc cảnh sinh ly
Dẫu thế nào rồi cũng phải ra đi
Còn hơn phải sống chung cùng Cộng sản

Sợi thòng lọng hăm he từng tánh mạng 
Ngọn búa liềm rình rập mọi sinh linh
Giữa không khí kinh hoàng thê thảm đó
Lệ̣nh đầu hàng buông súng lại vang lên

Thế là hết! Triệu buồng tim òa vỡ
Chính nghĩa và công lý đã thua đau
Cả Miền Nam nhạt nhòa trong nước mắt
Khóc thương hồn tổ quốc đã về đâu?

Bỗng từ Tượng đài Thủy quân lục chiến
Nổ vọng về một phát súng bi thương
Trung Tá Long tự sát giữa công trường
Để phản đối tên đê hèn mạt tướng

Anh đã đến nơi đây từ sáng sớm
Cảnh phục trang nghiêm cấp bậc quân hàm
Anh đã quyết đem thân đền nợ nước
Hiến dâng mình cho lý tưởng Miền Nam

Cùng lúc ấy trên đài vang tiếng hát
Thằng nhạc nô phản chiến Trịnh công Sơn
Như nhằm vào tim óc của người dân
Chém một nhát thật vô cùng đau đớn

Trên đường phố ba gái già động cỡn
Đĩ Kim Cương vác tượng cáo nhe nanh
Ni Huỳnh Liên vung một quần có tháng
Mụ Bá Thành giương liềm búa hôi tanh

Theo hò hét là những phường bát nháo
Nào sư ni Phật giáo phe Ấn quang
Nào thầy cha Công giáo phái đầu hàng
Và những kẻ bán hồn cho quỉ đỏ

Chúng ra đón đàn vượn người Pac bó
Đang tiến vào để chiếm đóng thành đô
Những gái trai miền bắc quá ngây ngô
Đi cướp bóc mà tưởng là giải phóng

Một đội quân cà tàng và bôi bác
Giày dép râu nón cối áo bà ba
Gầy yếu xanh xao chưa trẻ đã già
Chỉ được cái võ trang gần tận cổ

Nào hỏa tiển xe tăng và đại pháo
Nào a ka súng cối với phòng không
Khí tài này phe Quốc tế Công nông
Cho vay mượn để làm tên đánh mướn

Người dân đứng nhìn dửng dưng khinh tởm
Bộ đội “Cụ Hồ”̀ mồm vẫu răng hô
Những cô gái nghe trong lòng thầm khóc
Tiếc thương thay chàng chiến sĩ Cộng Hòa

Bỗng có tiếng “hoan hô quân giải phóng”
Hóa ra là Huỳnh Tấn Mẫm cò mồi
Chẳng một tiếng hoan hô nào đáp lại
Ngoài tiếng xì xào nguyền rũa đứa bôi vôi…

Trong khi đó nơi bờ sông, bến cảng
Những tàu thuyền hối hả nhổ sào neo
Bao con người chen chúc cố lao theo
Ai cũng muốn ra đi bằng mọi giá…

Trên sân thượng khuôn viên tòa đại sứ
Đám đông còn thờ thẫn ngóng trời cao
Họ chờ mong hy vọng một phép mầu
Cánh chim sắt đã từ lâu khuất bóng…

Bên dưới những âm ba ngày “giải phóng”
Là một nỗi buồn sâu thẳm triền miên
Của triệu tấm lòng yêu nước vô biên
Quyết ở lại đắng cay cùng đất nước

Họ nhẫn nhục trước vẹm Hồ tàn độc
Họ nén lòng cùng Cộng phỉ tà ma
Họ chịu đựng chờ một ngày phục quốc
Từ bên trong đứng dậy diệt thù nhà…

Mặt trời lặn thành Hồ chìm tăm tối
Từ hôm nay con ma xó gốc Tiều
Sẽ ám ảnh mãi người dân thành phố
Cho đến khi nào búa gãy liềm tiêu

Đêm đen tối những vì sao nhỏ lệ
Thương Việt Nam cơn kiếp nạn kinh hoàng
Như xót xa cho giống nòi Lạc Việt
Biết bao giờ thu phục lại giang san!

https://fdfvn.wordpress.com