Giao Ước Bình-Trump

Dưới cờ quang vinh của đảng
Ngọn búa liềm đẫm máu xương
Hai lão già râu Các mác
Một con ma xó dẫn đường

Đoàn lữ hành đi lầm lũi
Con đường dài ngót trăm năm
Vẫn mịt mù không lối thoát
Dù tia sáng cuối đường hầm

Cầm đầu là con chó lú
Vừa đi vừa ngửi hai bên
Bên này là anh Tàu Tập
Bên kia là lão Tờ rum

Tàu Tập lên giọng ngang tàng:
“Ta nay số một trần gian
Chỉ cần ra tay bóp mũi
Là tiêu tùng nước nam man”

Tờ rum khoa chân múa tay:
“Làm gì mặc kệ chúng bay
An nam sớm đầu tối đánh
Ta đây đã tởm bọn này”

“Nhưng mà còn cái biển đông
Là đường quốc tế lưu thông
Và cái lưỡi bò quái dị
Đem về nấu đậu cho xong”

Thế rồi Bình và Tờ rump
Hai bên ý hợp tâm đồng
An nam giao cho Tàu chệt
Đổi về Đài Loan Hồng Kông

Lú nghe nhẹ nhõm trong lòng
Đúng như mình đã ước mong
Thà rằng mất nước còn đảng
Mất đảng là đời đi đong

Chỉ tội cho dân tộc Việt
Lỡ lầm theo đảng ma cô
Đến giờ phút này chưa biết
Hành trình đến một nấm mồ.

https://fdfvn.wordpress.com

Chuyện Ác Đế Hồ Quang

Có tên tướng cướp Hồ Quang
Đâm thuê chém mướn dọc ngang quê người
Xuất thân là trẻ bụi đời
Lăn dưa đá cá chợ trời Đồng Xuân
Trở thành chúa đảng phi nhân
Cỡi đầu trăm họ thần dân Hồng Bàng

Dù cho tột đỉnh cao sang
Hắn không quên được cháu ngoan thuở nào
Bèn ra chiếu chỉ gọi hầu
Triệu nàng Xuân thị đưa vào phòng the
Tình bác cháu, nghĩa phu thê
Cuối cùng một bé hài nhi ra đời

Thị Xuân mừng rỡ nghẹn lời
Tưởng rằng mình sẽ lên ngôi hậu hoàng
Sánh cùng hoàng đế Hồ Quang
Một đôi phu phụ thế gian trầm trồ
Nhưng rồi tai biến, ô hô!
Nàng Xuân chết thảm trên bờ mộng du

Thì ra gian ác họ Hồ
Lệnh cho thủ hạ côn đồ ra tay
Giết nàng ngay giữa ban ngày
Sau khi hãm hiếp chê bai chán chường
Xác thân vứt ở ngoài đường
Nói là tai nạn thê lương của nàng

Hoàng đế chúa đảng Hồ Quang
Không hề thương xót lại càng mừng vui
Truyền ân thưởng bọn tôi đòi
Quốc Hoàn, Lê Duẩn hai người chân tay
Lại cho cô gái gốc Tày
Tên Nông thị Ngát đóng vai nhân tình

Rồi nàng thị Ngát hạ sinh
Hài nhi ngốc nghếch đặt tên Mạnh bờm
Hồ Quang hớn hở vui mừng
Phong làm thái tử đông cung nối dòng
Nhưng mà vẫn giữ họ Nông
Để mà che mắt từ trong ra ngoài

Sau này Mạnh ngốc lên ngôi
Chúa trùm liềm búa một thời dâm gian
Chẳng thua gì lão Hồ Quang
Buôn dân bán nước tham tàn như cha
Đến khi thoái vị về già
Còn mê rồng lộn tên là Huyền Tâm

Về tên ác đế Hồ Quang
Thây ma con cháu đem quàng trong lăng
Nhưng rồi có phác hiện rằng
Hồ Quang gốc tích một thằng Đài Loan
Kim thiền thoát xác mưu toan
Lộn sòng cướp đoạt giang san Tiên Rồng

Thần dân Lạc Việt hãi hùng
Bấy lâu nay đã điên khùng lầm to
Thờ tên quốc tế côn đồ
Theo tên Tàu hẹ tên Hồ tập Chương
Tưởng rằng giải cứu quê hương
Ngờ đâu dâng nước cho phường Cộng nô

Một phen mắc hỡm tặc Hồ
Giống nòi tan tác, cơ đồ tiêu tan.

https://fdfvn.wordpress.com

Nhân Dân Ta

Nhân dân “ta” rất anh hùng
Trung trinh bác đảng đến cùng mà thôi
Bác vĩ đại nhất trên đời
Đảng cao hơn cả Phật Trời Tổ Tiên

Nhân dân “ta” rất ngoan hiền
Vâng lời bác đảng bỏ miền thế gian
Đi về xứ sở địa đàng
Địa đàng đi mãi chỉ toàn đười ươi

Nhân dân “ta” rất chay lười
Chỉ quen cướp đoạt của người miền Nam
Từ ngày nhất thống giang san
Theo đảng bán nước dân càng giàu to.

https://fdfvn.wordpress.com

Người Nam Kể Chuyện

Quê hương Miền Nam ngày tôi khôn lớn
Có Lá Cờ Vàng rạng rỡ non sông
Có Nền Cộng Hòa vẻ vang đất nước
Có đời thanh bình hạnh phúc thong dong

Tôi đã lớn lên trong tình thân ái
Gia đình, học đường, ấm áp yêu thương
Xã hội, cộng đồng, sớt chia đùm bọc
Cuộc sống vui tươi tưởng chốn thiên đường

Bỗng nhiên một hôm đất bằng nổi sóng
Rừng núi âm u rắn rết sài lang
Miền Bắc man di hồ ly hổ báo
Tràn ngập đồng bằng đổ xuống
miền Nam

Bọn chúng hiện thân thành loài quỉ đỏ
Vung cờ liềm búa Các mác Lê nin
Trương tấm hình con đười ươi Pác bó
Gào thét điên cuồng “vô sản vùng lên”

Cơn lũ vượn người tràn qua đất nước
Móng vuốt bạo tàn giẫm nát quê hương
Miền Nam đẹp tươi sang giàu hạnh phúc
Sụp đổ điêu tàn phẫn uất thê lương

Quỉ đỏ man di theo đòi chủ nghĩa
Biến đất nước tôi thành một công trường
Biến dân tộc tôi ra con người máy
Chỉ có dạ dày chẳng có thiên lương…

Tuổi tôi năm nay đã ngoài sáu bó
Hơn nửa cuộc đời sống kiếp ngựa trâu
Nhìn thấy Việt Nam mà lòng cứ khóc
Tương lai giống nòi rồi sẽ về đâu?

https://fdfvn.wordpress.com

Thực Tế Việt Nam

Mười hai lần đảng hội
Dân tộc đã về đâu
Từ khổ đau chết chóc
Đến nô lệ thảm sầu

Từ tên Hồ bán nước
Đến thằng Trọng buôn dân
Ngót trăm năm liềm búa
Đất nước một hầm phân

Một hầm phân chủ nghĩa
Nhung nhúc bốn triệu giòi
Hàng nghìn con quỉ đỏ
Sinh sát cả giống nòi

Một giống nòi vô cảm
Dòng dõi Lạc Long Quân
Lẽ nào cha ông thế
Mà con cháu vong ân?

Nhưng đó là thực tế
Trên đất nước Việt Nam
Nơi đảng đoàn Cộng sản
Đang thống trị toàn dân.

https://fdfvn.wordpress.com

Vành Đai Và Con Đường

Một vành đai một con đường
vành đai liềm búa thê lương oán hờn
con đường cộng sản phi nhân
căm thù giai cấp, vong ân, tuyệt tình

Vành đai vây hãm nhân sinh
giam cầm khủng bố sinh linh địa cầu
con đường lát bởi đầu lâu
bu chân anh Tập ba Tàu mà đi

Theo sau là vẹm nô tì
vác cờ sao máu cuồng si thét gào
“tiến lên chiến sĩ đồng bào
địa đàng vô sản nơi nào đẹp hơn”

Tội tình con cháu Hùng Vương
rơi vào kiếp nạn đoạn trường bấy nay
vòng đai che khuất bóng ngày
con đường dẫn đến đọa đày lệ nô

Cuối đường một cái nấm mồ
Giống nòi hủy diệt, cơ đồ tiêu tan.

https://fdfvn.wordpress.com

Tại Sao?

Tại sao chủ nghĩa chết người 
Còn được đem ra rao giãng
Bắt cả giống nòi dựng xây
Địa ngục trần gian vô sản?

Tại sao xác ướp ma vương
Một loài đười ươi Pác bó 
Vẫn nằm sống sượng trong lăng
Dù mọi người nay đã rõ?

Tại sao cái đảng quái thai 
Cướp ngày, tàn tham, ngu xuẫn
Phản nòi, bán nước, tay sai
Ngót trăm năm còn trụ vững?

Tại sao dân tộc Việt Nam
Hùng anh, can trường, bất khuất
Cúi đầu tủi nhục cam tâm
Số phận đọa đày u uất?

https://fdfvn.wordpress.com

Dân Tộc Còn Ngủ Say

Trời ơi dân tộc tôi!
Gần ngót thế kỷ rồi
Còn gông cùm nô lệ
Trong tay đảng bọ giòi

Sao khốn nạn thế này?
Tại thằng Hồ ăn mày
Sang lạy trùm Xô viết
Rước về cục quái thai

Mớ lý thuyết ngông cuồng!
Tên chủ nghĩa Cộng sản
Tóm thâu cả nhân quần
Bằng chiêu bài “cách mạng”

Một tham vọng điên rồ
Những đầu óc mông muội
Coi mạng sống con người
Như dế giun ruồi muỗi

Rồi con cháu Hùng Vương
Bị bùa ngải bất lương
Tưởng búa liềm sắt máu
Là cứu cánh quê hương

Hậu quả trăm năm nay
Ách nô lệ tù đày
Trùm lên toàn đất nước
Dân tộc còn ngủ say.

https://fdfvn.wordpress.com

Bolsa Giông Tố

Thủ đô tị nạn rối bời,
Một cơn mưa máu ngập trời Bolsa.
Gió tanh mùi xú vẹm tà,
Theo cơn giông tố tràn qua hãi hùng.
Đất trời u ám mông lung,
Đười ươi Pác bo,́ thuồng luồng Đồng đăng,
Trà trộn vào đám dân đen,
Giấu cờ sao máu búa liềm dưới da,
Chờ khi đắc thế xổ ra,
Thay cờ Ba Sọc Cộng Hòa Việt Nam.
Mới hay Vẹm sản tàn tham,
Âm mưu khuynh đảo chiếm làm tiền tiêu.

Hỡi người tị nạn mến yêu!
Ta còn sót lại bấy nhiêu đất nầy.
Nếu mà chia rẽ thơ ngây,
Thì rồi cũng sẽ có ngày mất luôn.
Chỉ còn đào lỗ mà chun.

https://fdfvn.wordpress.com

Nhà Xí Ba Đình

Dân tộc Việt Nam nhớ bác
người cha của đảng ma cô
nhà nhà đều có lăng Hồ
viếng thăm mỗi khi Tào rượt

Hồ nằm hả́ họng chờ rước
ưu phiền phẫn uất người dân
xổ ra chí ít một lần
ngạt ngào thơm tho quyến rũ

Nhưng đảng cho là chưa đủ
xây thêm nhà xí Ba Đình
Việt kiều yêu nước về trình
gửi khúc ruột xa nghìn dặm

Thây Hồ mỗi ngày một khắm
tanh nồng hôi thối năm châu
ai nấy bịt mũi lắc đầu
bảo nhau đều cùng chạy mặt

Chỉ có con cháu Hồ tặc
và bầy băng đảng du côn
là còn tấm tắc khen ngon
bu cái hầm phân đặc quánh

Tội nghiệp quê nhà bất hạnh
và nòi giống của Hùng Vương
chìm trong số phận đoạn trường
không biết bao giờ chấm dứt.

https://fdfvn.wordpress.com