Lời Cha Long Quân

Ngày con nở ra từ trăm quả trứng
Một nửa theo cha ra biển dọc sông Hồng
Một nửa kia theo mẹ trở lên nguồn
Nhưng tất cả đều là nòi giống Việt.

Tại sao các con tương tàn cốt nhục?
Mượn khí giới người chém giết lẫn nhau
Đứa xâm lăng ỷ thế bọn Nga Tàu
Đứa tự vệ cậy nhờ phe dân chủ,

Từ cao xanh cha đã nhìn thấy rõ
Cuộc chiến này quả thật quá vô lương!
Quỉ đỏ Lê nin dắt lối dẫn đường
Đưa dân tộc ta vào lò sinh sát.

Cha cũng biết trăm điều do cái đảng
Lũ vượn người hang Bắc Bó chui ra
Mà quan thầy quốc tế Mạc tư Khoa
Giao phó cho thằng giặc Hồ quản lý.

Cái đảng này là đầu dây gốc rễ
Cho oan khiên nghiệp chướng của toàn dân
Tổ quốc ta tồn tại bốn nghìn năm
Vẫn oanh liệt đâu cần chi có đảng.

Cái đảng ấy càng ngày càng quái đản
Tới thời kỳ thành căn bịnh ung thư
Ăn tới tim gan, nhiễm tận tế bào
Hết thuốc chửa, ngoại trừ dao giải phẩu.

Các con hãy quyết tâm và can đảm
Cầm con dao tự cắt bướu ung thư
Sẽ đớn đau, sẽ mất máu, nhưng rồi
Sẽ lành mạnh, sống một đời xứng đáng.

Hơn là kéo dài cuộc đời bệnh hoạn
Và kiếp người tủi nhục của hôm nay
Cha cùng mẹ Âu Cơ trông ngóng từng ngày
Và cầu nguyện cho con mau bình phục.

http://fdfvn.WordPress.com

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s