Trần Tình Tháng Tư

Ta đã vì Em từng đêm thức trắng
Nghe gió về khua lá ngỡ người thương
Từ dạo xa Em lòng ta hoang vắng
Như nghĩa trang buồn cô quạnh chiều sương

Hỡi Người dấu yêu! Bao mùa quốc hận
Ta vẫn chưa nguôi cơn giận chính mình
Tất cả tại ta yếu hèn thiển cận
Mắc lận quân thù, ỷ lại đồng minh

Ta đã mất Em mùa xuân tang tóc
Trước một kẻ thù quỉ quyệt hung hăng
Còn ta bơ vơ mịt mù hoảng loạn
Từ thế lui quân thành cuộc tan hàng

Em phải một phen đổi đời khủng khiếp
Giặc nước thay tên đổi họ Lạc Hồng
Tròng vào đầu Em búa liềm áp bức
Đeo trên ngực Em sao máu chảy ròng

Em đã rơi vào vòng tay kẻ cướp
Vẹm Hồ thổ phỉ gốc gác Tàu nô
Man rợ, tham tàn, khả ố, dâm ô
Như đóa hoa Quỳnh giữa trời giông tố

Bốn mươi ba năm  đoạn trường đau khổ
Em úa tàn khô héo bệnh trầm kha
Từ phong cùi lở loét đến si đa
Mặt sượng sùng sau phấn son lòe loẹt

Ngày nay Em đã úa tàn nhan sắc
Chỉ còn tấm thân rách nát tang thương
Vẹm phỉ xúm vào xẽ thịt lóc xương
Trước khi dâng Em cho phường Tàu chệt

Chẳng lẽ đời Em đến đây là hết?
Cô gái Lạc Hồng tuổi bốn nghìn năm
Không bao giờ, không bao giờ em chết!
Như đã bao lần thoát nạn ngoại xâm

Sẽ đến một ngày giáng trần Phù Đổng
Sẽ đến một ngày Lê Lợi phục sinh
Sẽ đến môt ngày Quang Trung tái thế
Cứu Em ra khỏi xiềng xích điêu linh

Riêng ta khi ấy đã là tro bụi
Nghe dậy đất trời Tiếng Gọi Công Dân
Và lá Cờ Vàng muôn đời tổ quốc
Phất phới reo mừng Đất Nước hồi xuân.

https://fdfvn.wordpress.com