*Tâm Sự Một Đảng Viên

Tôi đã biết mình lầm đường lạc lối
Từ sau cái ngày “giải phóng” Miền Nam
Một mùa xuân tang tóc bảy mươi lăm
Đi giữa Sài Gòn, tôi nghe mình thầm khóc.

Tôi khóc Miền Nam tự do vừa mất
Và khóc cho mình, chua xót đắng cay
Nửa đời người theo đảng đến hôm nay
Tưởng cứu nước đã trở thành tội ác.

Bởi tôi quá tin nghe theo lời bác
Rằng đảng ta ưu việt nhất hành tinh
Đường ta đi, chủ nghĩa Mac Lê nin
Là nhân phẩm, là lương tri thời đại.

Rằng tại Miền Nam, nguỵ quyền bách hại
Dìm nhân dân dưới áp bức bạo tàn
Khắp nơi nơi cảnh đói rách cơ hàn
Đang rên siết kêu than cần giải phóng.

Tôi đã xung phong với bầu máu nóng
Đi cứu Miền Nam ruột thịt nghĩa tình
Chẳng quên mang theo ký gạo để dành
Biếu người bà con trong nầy túng thiếu.

Người dân Miền Nam thật là khó hiểu
Nhà khang trang bỏ trống chẳng còn ai
Phố phồn hoa hoang vắng tự bao giờ
Giải phóng đến sao người ta chạy trốn?

Đến Sài Gòn, tưởng say men chiến thắng
Nào ngờ đâu sụp đổ cả niềm tin
Khi điêu ngoa dối trá hiện nguyên hình
Trước thành phố tự do và nhân bản.

Tôi tìm đến người bà con trong xóm
Nhà xinh xinh, đời sung túc tiện nghi
Kí gạo đem theo nay đã mốc xì
Tôi vội vã giấu vào trong túi xách.

Anh bà con tôi- một ngươi công chức
Nét u buồn cũng cố gượng làm vui
Đem tặng cho tôi một cái đồng hồ
Không người lái, Sei-ko, hai cửa sổ.

Rồi anh nói: “Ngày mai đi cải tạo
Cái đồng hồ tôi cũng chẳng cần chi
Xin tặng anh, mong nhận lấy đem về
Một chút tình người bà con Nam bộ.”

Trên đường về, đất trời như sụp đổ
Tôi thấy mình tội lỗi với Miền Nam
Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm
Tôi đã khóc, cho mình và đất nước.

The Confidence of a Party Member

I started to know that i was wrong
Since the “liberation” of the South
A mourful Spring  of seventy-five
Walking in Saigon, i mutely cried

I cried for the loss of the free South
I cried for myself in bitterness
After my half-life with the party
Patriotic love became big sin

By overconfidence i’d heard him
That the party was invincible
And that Marxism Leninism
Is value and conscience of mankind

That in the South, there were all killings
The puppet power was suppressive
Everywhere, hunger and poverty
Are crying for our liberation

I thus volunteered with all my zeal
To go to the rescue of the South
Bringing with me a pound of saved rice
As a gift to my south relative.

It’ s hard to understand Southerners
Their beautiful homes were abandoned
Their prosperous streets were deserted
Why they fled when liberators came?

At Sai gon, instead of winners’ joy
I had all my former faith collapse
The party’s lie and dupe showed clearly
Before the free and humane city.

I came to visit my relative
In his small and comfortable house
The rice i brought along now decayed
I furtively put it in my bag

My relative, a civil servant
Hiding sadness he tried to rejoice
Offered me as a present his watch
A Seiko, “no pilot, two windows.”*

He said: “This watch i will no more need
As i’ll d go to re-ed camp tomorrow
Please accept this gift and bring it home
As a token of love from the South.”

On my way back, the sky seemed collspse
I felf culpable towards the South
I felt ashamed with my own conscience
I cried for myself and my country.

*automatic watch with day and month indicators.
https://fdfvn.wordpress.com

CÙNG MỘT BLOGGER

Bản Dịch Truyện Kiều: https://truyenkieuinenglish.wordpress.com
Bản Dịch Chinh Phụ Ngâm: https://chinhphungam.wordpress.com
Bản Dịch Cung Oán: https://cungoanngamkhuc.wordpress.com
Vườn Hương Lạ: https://bandichthongoaingu.wordpress.com

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s